“Chúng ta được sinh ra là để quan sát, lắng nghe cuộc đời này. Thế giới này cũng mong mỏi đến chừng ấy thôi. Nếu là như thế, dù không thể trở thành giáo viên, dù không thể trở thành người lao động, chắc chắn vẫn có ý nghĩa nào đó khi ta được sinh ra trong cuộc đời này.”

AN không có nhiều tình tiết Drama, không phải thể loại tình cảm lãng mạn. Giống như tên gọi, AN nhẹ nhàng như những cánh hoa anh đào rơi trước quán Doraharu, kể về câu chuyện giấc mơ của mỗi người khi được sinh ra trong cuôc đời.

Cuốn tiểu thuyết là một câu chuyện rất đỗi đời thường xoay xung quanh nhân vật chính Sentaro – Một người làm bánh bất đắc dĩ, không hề yêu thích công việc mình đang làm. AN lấy bối cảnh là tiệm bánh ngọt đậu đỏ Doraharu với 3 tuyến nhân vật đại diện cho 3 thế hệ:

  • Bà Yoshii Tokue: 76 tuổi – Từng mắc bệnh Hansen (phong). Ngoại hình bị di chứng sau căn bệnh: “Ngón tay bị tật cong, mắt trái và mắt phải có hình dáng khác nhau. Bước đi khập khiễng, lảo đảo bên trái bên phải. Mái đầu bạc trắng với lớp da đầu có thể nhìn thấy rõ. Bàn tay bị tật”
  • Tsujii Sentaro: 35 tuổi, là nhân vật chính của câu chuyện. Anh ước mơ trở thành nhà văn nhưng lại đang là 1 người làm bánh.
  • Wakana – Cô bé học sinh C2 có nhiều mối bận tâm với cuộc sống

Sau khi gấp lại cuốn sách, ngoài cảm giác bình an, còn có những bài học không chỉ dành riêng cho nhân vật chính mà còn là bài học đọng lại trong lòng những độc giả của AN

Luôn lạc quan, nhiệt thành

Bà luôn có những ý tưởng táo bạo và mới lạ, khiến cuộc sống chính mình ngập tràn sắc màu: Thành lập tổ bánh kẹo, gơi ý tưởng về cách làm món bánh… muối

Theo đuổi giấc mơ, vượt qua nghịch cảnh

Cô bé Tokue ngày đó từng nuôi mộng trở thành cô giáo nhưng không thành do căn bệnh Hansen quái ác. Cuối cuộc đời, bà đã thực hiện được ước mơ của mình, trở thành người dạy Sentaro làm bánh. Đặc biệt, trên cả một người thầy dạy nghề, bà còn dạy Sentaro về giấc mơ và những giá trị mà mỗi người theo đuổi trong cuộc sống. Tokue đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ và cách Sentaro hành xử với cuộc sống của chính mình

Bà khát khao được sống như một người bình thường, được cống hiến cho xã hội, được trở thành một người có ích. Yoshii Tokue xin việc làm bánh dù ở tuổi 76. Bà đến tiệm Doraharu 3 lần:

  • Lần 1: Ngỏ ý xin được làm việc. Dù bà chỉ lấy mức lương rất bèo, thấp hơn ⅓ so với thông thường nhưng vẫn bị từ chối.
  • Lần 2: Chứng minh khả năng bản thân bằng cách cho Tokue thử món Mứt đậu đỏ do chính tay mình làm.
  • Lần 3: Bà được nhận nhờ chính tài năng của mình.

Bên cạnh bài học về việc kiên trì theo đuổi ước mơ, tác giả còn lồng ghép khéo léo câu chuyện giữa ứng viên và nhà tuyển dụng. Tuyển dụng không phải là xin công việc, không cần sự cảm thông và thương hại. Đó là quá trình hợp tác, trao giá trị và nhận lại thù lao tương ứng. Để được nhận, bạn cần chứng minh giá trị của bản thân với công ty. Bạn có thể làm được gì cho doanh nghiệp và tổ chức?

Làm việc bằng cả trái tim

Công việc gì cũng đều đáng tự hào, đáng mong chờ nếu bạn làm việc bằng cả trái tim. Bà Tokue đã nói với Sentaro “Dạo gần đây, tôi đã ăn bánh Dorayaki của tiệm, tôi nghĩ lớp vỏ bánh thì tạm ổn đấy. Nhưng mà nhân bánh thì hơi… Ổ, đó là thứ nhân bánh mà tôi không cảm nhận được tâm ý của người làm. Hình như, có chút gì đó hơi lơ là.. Làm nhân bánh cũng cần phải có cảm xúc, cậu à…”

Mỗi sản phẩm bạn tạo ra, người khác đều cảm nhận được nhiệt huyết và tâm ý mà bạn đặt trong đó. Bạn nhiệt thành với công việc hay đang lơ là với nó, chỉ cần nhìn vào sản phẩm, sẽ có thể dễ dàng nhận ra. Xù luôn nghĩ rằng, mỗi sản phẩm do mình tạo ra, không chỉ là trách nhiệm, là công việc mà Xù được trả lương, mà đó còn là thứ góp phần xây dựng thương hiệu cá nhân của Xù, thể hiện cho mọi người biết Xù là ai?

Trái ngược với Sentaro, bà Tokue luôn tỉ mỉ trong từng thao tác chế biến “Bà luôn trân trọng những hạt đậu đỏ. Như thể đã quên đi những khuyết tật của ngón tay, bà cố gắng cẩn thận làm hết từng công đoạn, từng công đoạn, lúc nào bà cũng áp sát mặt vào những hạt đậu đỏ”.

Nhờ vậy, Mứt đậu đỏ do Tokue nấu lúc nào cũng là loại có chất lượng hảo hạng. Dường như có sự lan tỏa không thể tưởng tượng nổi của mùi hương, của vị ngọt đậm đà bên trong. Sentaro cho bánh vào miệng. Lập tức hương vị bao phủ quanh mũi, không gian phía sau lưng dần biến mất. Mùi hương bật lên nảy xuống liên hồi như đang nhảy múa. Và có cả chiều sâu nữa. Vị ngọt thanh khiết lan rộng khắp đôi má Sentaro. Anh đã bị rung động

Từ ngày có mứt đậu đỏ mới, đã có sự thay đổi diễn ra tức thì. Đám học sinh cấp 2, cấp 3 lúc nào cũng chỉ ồn ào trở nên im lặng một cách lạ thường “Sao mà lại thành ngon thế này hả anh?”. Khách mua mang đi nói với Sentaro là “có phải đổi nhà cung cấp rồi không?”

Đặc biệt, dù kết quả có thế nào thì bà vẫn luôn tỉ mẩn và dành hết tâm huyết trong từng sản phẩm mình làm, biết ơn những khách hàng mình đang có hiện tại. Khi Sentaro lo lắng về việc lượng bánh bán ra không đổi, bà Tokue đã nói “Họ chỉ đến thôi đã quý rồi câu” và lại chăm chú nhìn vào bát đậu đỏ như mọi khi.

Luôn sáng tạo trong công việc và thử nghiệm những ý tưởng mới

Ngoài đậu đỏ Canada, Tokue còn thử nhiều loại đậu đỏ khác nhau. Loại đậu nào bà cũng nấu thuần thục. Từng loại, từng loại đều tỏa ra mùi hương nồng nàn nhưng vẫn có sự khác biệt đâu đó, ngay cả độ sáng của đậu cũng toát ra khí chất riêng. Tokue nói rằng điều đó “Thật thú vị nhỉ?

Học cách lắng nghe muôn loài như cái cách mà bà Tokue đã làm

Cách bà làm việc, cảm giác hạt đậu đỏ cũng có những câu chuyện

“Những hạt đậu đỏ ngâm sẵn trong nước từ tối qua đã nở đầy trong bát. Từng hạt đậu đỏ lấp lánh trông như một quần thể sinh vật”

“Những hạt đậu trước mắt cứ lấp lánh suốt lúc nấu. Thật trật tự, từng hạt một đang tỏa sáng”

“Bởi vì chúng nó vẫn còn đang đổ mồ hôi, làm như thế để hút mồ hôi ra đấy. có vậy thì khi đã lạnh, chúng sẽ trở thành loại mứt đậu đỏ thật tuyệt vời”

Hay cách bà nói về cây anh đào:

Lá anh đào “Tụi nó đang vẫy tay chào đấy!” Nếu nghe những lời ấy, kiểu gì cũng nhìn ra đúng như vậy. Những chiếc lá chồng chất lên nhau đung đưa tựa như thể một dãy bàn tay của trẻ con đang vẫy.

Việc lắng nghe chuyển động của những thứ xung quanh mình sẽ khiến cuộc sống vốn chẳng có gì đặc biệt trở nên nhiều ý nghĩa hơn bạn tưởng.

Lòng nhiệt thành có khả năng lây lan

4 năm làm việc Sentaro chưa bao giờ dậy sớm như thế. Thông thường anh sẽ bắt đầu công việc từ lúc 9h (Trước 2h tiệm mở cửa). Kể từ khi có bà Tokue, công việc được bắt đầu từ lúc 6h sáng.

Từ khi đc bà Tokue truyền cảm hứng, Sentaro dần cảm thấy đậu đỏ ẩn chứa một thế giới thú vị đang chờ anh khám phá. Điều đó mang lại cho anh cảm giác tươi mới

Bên cạnh đó, bà Tokue còn truyền cảm hứng sống tích cực đến những người xung quanh. Giúp người khác bỏ ý định tự tử. Giúp Sentaro tìm lại mục đich sống của chính mình. Tư vấn và dạy Wakana những bài học nhỏ trong cuộc sống.

Ghi nhận sự cố gắng và nỗ lực của người khác

Dù kết quả thế nào, bà cũng cảm nhận thành quả một cách trân trọng. “Khi nếm thử, Tokue duỗi thẳng lưng, ngậm chiếc muỗng có mứt đậu đỏ trong miệng, nhìn chằm chằm vào không trung”

Đưa ra lời khen cho sự tiến bộ dù là nhỏ nhất “Nhưng mà thú vị thật nhỉ? Vì nó đã ngon hơn hẳn của nhà cung cấp”.

Công nhân sự cố gắng “Bởi vì đậu đỏ đã cố gắng hết sức rồi”

Khi làm xong việc, cách nhìn lẫn cách nói của Tokue về sự vật trở nên thoải mái hơn. Bà dịu dàng sau khi chế biến mứt đậu đỏ xong.

Ý nghĩa ẩn sau những cây anh đào xuyên suốt mạch câu chuyện

Doraharu: Tên tiệm có sự chơi chữ khi ghép “Dora” trong “Dorayaki” và “haru” (nghĩa là mùa xuân lại với nhau”. Có thể tạm hiểu tên tiệm nghĩa là “Tiệm bánh Dorayaki mùa xuân”. Xuyên suốt mạch truyện, ta luôn thấy tác giả luôn dành vài dòng để miêu tả sự thay đổi của cảnh sắc của cây anh đào theo thời gian.

1. Cửa tiệm nằm trong khu phố chợ tên là “Đường hoa anh đào”. Trước cửa tiệm có cây hoa anh đào. Khi hoa nở rộ, tựa như có một vùng mây trắng nhỏ xíu đang rực lên.

Gió nổi lên. Cây anh đào rung rinh. Len qua khung cửa kính, những cánh hoa anh đào rơi xuống bàn nướng.

Nhành hoa nở rộ sum suê

2. Hoa đã rụng hết rồi cậu nhỉ? Là lúc thích hợp để ngắm lá. Bấy giờ là lúc lá đẹp nhất. Từ trên ngọn cây những chiếc lá non mơn mởn đang đung đưa. Những chiếc lá chồng chất lên nhau đung đưa tựa như thể một dãy bàn tay của trẻ con đang vẫy.

3. Những quả anh đào nhỏ xíu đã mọc

Cách bà Tokue cảm nhận cuộc sống mà trước đây Sentaro chưa từng thấy. Anh làm việc rất nhiều năm ở quán Doraharu, liệu anh có thấy sự chuyển mình của thiên nhiên qua từng thời điểm trong năm? Hay anh chỉ thấy mệt mỏi, thấy những nỗi lo toan chất chồng và mỗi ngày trôi qua như một gánh nặng?

Bạn và tôi, có phải chúng ta đang quá vội vã, quá bộn bề với những lo toan cuộc sống mà bỏ quên những điều xinh đẹp, đáng yêu ngay xung quanh mình?

Học cách trân trọng moi thứ, cảm nhận thiên nhiên, lắng nghe muôn loài, bạn sẽ thấy cuộc sống này xinh đẹp biết bao, ý nghĩa biết bao.

Suy ngẫm của Xù về nhân vật Sentaro

Đây có phải là một trong rất nhiều người trẻ đang tồn tại trên thế giới này?

Làm việc ở tiệm Doraharu, Sentaro không hề yêu thích công việc mình đang làm, nếu không muốn nói là có phần chán ghét. Bởi vì chỉ làm việc theo trách nhiệm, mứt đậu đỏ trong tiệm Doraharu là hàng Trung Quốc. Tiệm dù không đến nỗi phá sản nhưng chắc chắn không phải là một điểm kinh doanh hút khách. Xù thấy đâu đó bóng dáng của rất nhiều người phản chiếu qua hình ảnh nhân vật Sentaro. Hằng ngày đi làm vì nghĩa vụ kiếm tiền, không hề cảm thấy vui vẻ, nhiệt huyết. Mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy chậm chạp và nặng nề.

Sentaro cũng có những giấc mơ của riêng mình. Anh mơ ước trở thành một nhà văn, có ý nghĩ sẽ nỗ lực học tập để trở thành tác giả và nói lời tạm biệt với cuộc sống ngày qua ngày đứng trước bàn nướng Dorayaki. Tuy nhiên, chưa bao giờ thấy anh đặt tay viết một cái gì đấy. Do đó, những giấc mơ cứ mãi nằm đó và anh lại tiếp tục sống những ngày dài nhàm chán, vật lộn với cuộc sống. Làm việc chỉ mong chờ đến ngày trả hết khoản nợ.

Xù không thể hình dung nổi, làm thế nào người ta có thể sống những ngày tháng dài dằng đẳng như thế, không niềm vui, không bạn bè, không gia đình, chỉ làm việc như một cái máy, kiếm tiền trả nợ. Sáng đi làm, tối về uống rượu, hôm sau lại tiếp tục đi làm – Làm cái công việc mà chỉ mong chờ một ngày có thể thoát ra. Không hề có một ngày nghỉ. Làm liên tục từ ngày này qua tháng khác. Chỉ nghĩ thôi cũng đủ thấy ngột ngạt.

“Thở dài một hơi, Sentaro kéo cánh cửa cuốn từ bên trong. Và không phải vì thế mà anh có thêm tinh thần làm việc, cũng như không phải vì thế mà sắc mặt anh thay đổi”. Có phải chúng ta cũng mang tâm trạng như vậy mỗi sáng thức dậy? Mỗi lần đến công sở?

Khi Sentaro nói mình chưa bao giờ ăn hết một cái đậu đỏ, bà Tokue đã rất ngạc nhiên. “Tại sao cậu chủ lại ở tiệm bánh Dorayaki? Tôi cảm thấy thật thất vọng. Người không thích đồ ngọt mà lại làm ở tiệm bánh Dorayaki. Tôi cảm thấy tiếc sao đó”. Nếu cậu làm ở quán rượu sẽ tốt hơn rồi.

Có lẽ bà đang tiếc quãng thời gian một người đang chôn chân ở một vị trí mà mình không hề thích. Ước mơ nếu không thực hiện thì nó chỉ là một giấc mộng viển vông, để lại nhiều nuối tiếc khi bạn rời khỏi thế giới này.

Ngoài ra, làm việc và nghỉ ngơi cần được phối hợp một cách hợp lý. Việc lao động không có ngày nghỉ của Sentaro ở tiệm Doraharu đến năm nay đã là năm thứ 4. Tiệm không có ngày nghỉ định kỳ. Mỗi ngày vào khoảng 11h giờ, cửa cuốn sẽ được kéo lên. Sentaro mặc đồ bếp vào khoảng 2h trước khi tiệm mở cửa. Anh nỗ lực làm không nghỉ ngày nào. Những ngày anh phải cố hết sức chịu đựng. Sự mệt mỏi về thể xác là điều đương nhiên.

Một số bài học nhỏ khác

Đừng bao giờ coi thường người già

Người già dù sức lao động không còn nhưng trí tuệ, những kinh nghiệm, trải nghiệm trong quá khứ của họ là tài sản vô giá. Tuy đã 76 tuổi, tay bị tật do biến chứng của bênh Hansen (phong), nhưng nhờ 50 năm kinh nghiệm trong nghề làm bánh, bà Yoshii Tokue đã giúp vực dậy quán Doraharu. Từ việc bán “Ở mức trung bình” đến “Lần đầu tiên được treo bảng Đã hết hàng, khách xếp hàng dài trước cửa tiệm dù trời mưa và ẩm ướt”

Hãy ghi chép ra

Nhìn hay nghe một lần thì không thể nhớ, bạn cần ghi chép lại những điều quan trọng vào sổ tay. Vừa đảm bảo lưu giữ ở những lần sau, vừa giảm tải công việc cho não bộ.

Lời kết

AN để lại trong Xù nhiều cảm xúc và suy ngẫm vu vơ. Dư âm còn lại:

  • Là câu chuyện về ước mơ, về thái độ khi đối mặt với nghịch cảnh của bà Yoshii Tokue – Một nạn nhân của căn bệnh Hansen quái ác, phải sống cả cuộc đời trong viện cách ly, không có gia đình và người thân
  • Là những bài học nhỏ về cách để sống thật ý nghĩa và nhiều màu sắc
  • Là lòng biết ơn cuộc đời. Vì Xù không bị bất cứ thứ gì mà “Lỗi thuộc về những vì sao. Vì Xù tự do với cuộc sống của chính mình, tự do theo đuổi những thứ mình thích và cảm thấy có ý nghĩa. Vì Xù luôn có người thân, bạn bè bên cạnh, luôn có một nơi gọi là Nhà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *