Đến cuối đời, điều quan trọng không phải là số năm bạn sống, mà là những gì bạn đã làm được trong những năm tồn tại trên cuộc đời.

-ABRAHAM LINCOLN

Khi được yêu cầu mô tả thuyết tương đối của mình, Einstein đã trả lời như thế này: “Khi người đàn ông ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp trong một giờ, nó giống như một phút. Nhưng nếu để anh ta ngồi trên bếp nóng trong vòng 1 phút, nó sẽ lâu hơn bất cứ một giờ nào. Đó là thuyết tương đối.”

Nói cách khác, nhận thức về thời gian thay đổi tương ứng với việc mà chúng ta đang làm.

Hãy thử nhớ lại, nhận thức về thời gian của chúng ta bây giờ khác như thế nào so với khi chúng ta còn nhỏ?

Lúc bé, một giờ đi Ô tô dường như kéo dài vô tận.
Càng lớn, chúng ta càng ít nhạy cảm với thời gian và ít lưu tâm đến cách mà mình đang sử dụng nó. Có phải bạn đang chạy hết Deadline này đến Deadline khác, mục tiêu này đến mục tiêu khác? Thời gian cứ thế trôi qua kẽ tay.

Chúng ta quên mất rằng thời gian của mỗi người là hữu hạn. Đến lúc nhận ra, đã là những năm tháng cuối đời.

Một sự thật đau lòng là, đối với Thời gian, chúng ta không thể “kiếm thêm“, mà chỉ có thể “mất đi“.

Dù không thể có nhiều hơn, nhưng bạn hoàn toàn có thể tăng chất lượng thời gian mà mình sử dụng.

Có bao giờ bạn cảm thấy, mặc dù mình ngồi làm việc cả ngày nhưng chỉ hoàn thành được rất ít công việc. Ngược lại, đôi khi, bạn chỉ cần vài giờ đồng hồ để hoàn thành khối lượng công việc của vài ngày.

Quan trọng không phải là số lượng thời gian bạn có, mà là mức độ chú ý của bạn vào ngay thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, tâm trí của chúng ta giống một kẻ lãng du, thường xuyên bị lạc trong quá khứ và tương lai. Chúng ta bận tâm đến những điều mình không thể thay đổi hoặc lo lắng về những thứ không thể đoán trước. Chúng ta lãng phí thời gian và năng lượng từ nơi duy nhất mà mình có thể tạo ra Sự khác biệt: TẠI ĐÂY VÀ NGAY BÂY GIỜ.

Chất lượng thời gian của mỗi người được xác định bởi khả năng hiện diện của bạn ở thời điểm hiện tại.

Sự chú ý của con người nằm trên một quang phổ. Một bên là những thứ gây phân tâm. Ở phía đối diện của quang phổ là một trạng thái được gọi là “dòng chảy” – Nơi chúng ta hiện diện ở thời điểm hiện tại. Là trạng thái mà tất cả sự chú ý tập trung vào công việc hoặc nhiệm vụ đang làm.

Mihaly Csikszentmihalyi, Tiến sĩ, nhà tâm lý học người Hungary, người đã đặt ra thuật ngữ “Dòng chảy”, đã dành cả sự nghiệp của mình để nghiên cứu điều gì khiến mọi người hạnh phúc. Trong quá trình nghiên cứu của mình, ông đã phỏng vấn các nhà sáng tạo từ mọi lĩnh vực, từ họa sĩ, nhà thơ đến nhà khoa học. Tất cả đều cho rằng, trạng thái tối ưu trong công việc xẩy ra khi tâm trí của bạn bị cuốn vào nhiệm vụ đang làm.

Khi ở trong “Dòng chảy“, bạn hoàn có có mặt ở thời điểm hiện tại, nhờ vậy, có thể khai thác hết tiềm năng sáng tạo và năng suất của bản thân.

Vậy liệu bạn có thể tự tạo ra trạng thái này hay không? Dòng chảy, tương tự như hạnh phúc, là thứ không thể ép buộc. Tuy nhiên, bằng cách sử dụng thời gian một cách chiến lược, chúng ta có thể tạo ra các điều kiện để “dòng chảy” có nhiều khả năng xảy ra hơn.

Trang-thai-dong-chay-Mihaly-Csikszentmihalyi-PhD
Trạng thái Dòng Chảy

Cho dù bạn có mục đích sống trong cuộc đời và đang theo đuổi đam mê, sẽ vẫn có một số nhiệm vụ không mang lại cảm giác thú vị (nếu không muốn nói là rất chán). Tất cả mọi người đều như vậy.

  • Một số nhiệm vụ khó, một số khiến chúng ta sợ hãi. Ví dụ: Buổi thuyết trình lớn, thỏa thuận tăng lương với Sếp,…
  • Một số nhiệm vụ lại quá dễ dàng, khiến bạn không muốn làm. Ví dụ: Dọn dẹp nhà cửa, thanh toán hóa đơn hoặc một số việc lặp đi lặp lại tại nơi làm việc.

Chúng ta có xu hướng không muốn làm cả 2 loại nhiệm vụ kể trên và cố gắng trì hoãn nó. Tất nhiên, chúng không hề biến mất mà vẫn nằm trong danh sách nhiệm vụ của chúng ta như 1 quả bom hẹn giờ.

Bạn “ngâm” nhiệm vụ càng lâu, mức độ cấp bách của chúng càng tăng.
Lấy ví dụ: Nhiệm vụ đơn giản như thanh toán hóa đơn. Bạn không muốn làm nhưng tâm trí bạn luôn nghĩ đến nó(vì chưa hoàn thành). Việc này khiến bạn tiêu hao năng lượng và thời gian, tạo ra tình trạng khẩn cấp không đáng có và khả năng bị nợ tài chính rất cao.

Để khắc phục, hãy tạo ra Hộp thời gian cho mỗi nhiệm vụ – Khoảng thời gian mà bạn bắt buộc phải hoàn thành nhiệm vụ đó. Nó được thiết kế để thu hút toàn bộ sự chú ý của bạn về 1 thứ duy nhất, cho phép bạn tập trung vào 1 nhiệm vụ trong 1 khoảng thời gian đã được xác định trước.

Hộp thời gian bổ sung hai thành phần tạo động lực chính cho Nhiệm vụ mà bạn đang thực hiện: Cấu trúc và Tính cấp bách.

Nếu chỉ có 30 phút mỗi ngày để đọc 1 nội dung nào đó sẽ được kiểm tra, bạn sẽ khiến 30 phút đó trở nên đáng giá.

Bạn cảm thấy nhiệm vụ này đủ nhẹ nhàng để đánh bại tính thiếu kiên nhẫn của bản thân: (Việc này sẽ không kéo dài); đủ đơn giản để bạn không bị choáng ngợp (Điều này tôi có thể làm); và đủ thách thức để thu hút sự chú ý (Tôi chỉ có 30 phút để tập trung vào vấn đề này).

Giả sử bạn phải làm báo cáo thuế trong một tháng. Thay vì đợi đến Deadline và nhận ra rằng có đủ thứ việc cần làm mà mình chưa tính đến. Sau đó căng thẳng vì nó. Hãy chia nhỏ nhiệm vụ vào các Hộp thời gian.

Ví dụ:

  • Buổi 1 – 2: Chủ nhật, 8:30 – 9:00 tối: Thu thập tài liệu.
  • Buổi 3 – 6: Thứ Hai, Thứ Tư, Chủ Nhật, 8:30 – 9:00 tối: Biên soạn tài liệu thành bảng tính.
  • Buổi 7: Thứ Ba, 8:30 – 9:00 tối: Hoàn thành và gửi tệp.
  • Buổi 8: Thứ Năm (ngày cuối), 8:30 – 9:00 p.m: Cung cấp thông tin bổ sung (Nếu cần thiết)

Chìa khóa để tạo ra dòng chảy là cân bằng tính thách thức của một nhiệm vụ với cấp độ kỹ năng của bạn. Nếu bạn thiếu kỹ năng cho một Nhiệm vụ nhất định thì Nhiệm vụ đó có thể nhanh chóng khiến bạn lo lắng và cảm thấy quá tải. Hộp thời gian cho phép bạn hoàn thành lần lượt từng nhiệm vụ nhỏ và dần dần cải thiện kỹ năng trong quá trình này. Theo thời gian, việc phân chia nhiệm vụ vào các hộp thời gian có thể làm giảm thách thức của công việc.

Mặt khác, nếu một nhiệm vụ đòi hỏi ít hoặc không cần nỗ lực, hãy tạo những hộp thời gian để tăng độ thách thức bằng cách tạo ra cảm giác cấp bách.

Lên lịch: Đừng đặt nó xuống, hãy xếp lên đầu tiên

Khoảng thời gian tập trung chú ý của con người bị tiêu hao trong suốt cả ngày. THỜI ĐIỂM chúng ta làm điều gì đó có ảnh hưởng lớn đến việc chúng ta hoàn thành nó tốt như thế nào? Nếu có một nhiệm vụ mà bạn muốn hoãn đến ngày mai, có thể đó là Nhiệm vụ khó nhất trong danh sách của bạn. Hãy xếp nó lên đầu tiên.

Hầu như không ai muốn bắt đầu một ngày với điều gì đó không thú vị hoặc không tạo động lực. Tuy nhiên, bạn vẫn loại bỏ nó ra khỏi con đường. Đó là viên sỏi trong giày của bạn. Lấy nó ra trước khi nó thực sự gây rắc rối.

Khởi động ngày mới bằng những nhiệm vụ dễ dàng là một hình thức trì hoãn. Việc giải quyết công việc phức tạp ngay từ đầu ngày giúp phần còn lại của ngày trở nên nhẹ nhàng và dễ thở hơn.

Bên cạnh đó, mỗi người đều có một nhịp sinh học riêng. Có người sẽ hoạt động hiệu quả nhất vào ban đêm, có người lại dễ dàng tập trung vào ban ngày. Bí quyết là tìm ra thời điểm bạn tập trung và làm việc hiệu quả nhất để lập kế hoạch cho phù hợp.

Memento Mori

“Đã một năm trôi qua kể từ lần cuối tôi nói chuyện với ông nội. Tôi biết sức khỏe của ông đang suy yếu, vì vậy thêm nhiệm vụ “Về thăm Ông nội” trong sổ Bullet Journal. Tuy nhiên, ông đã mất trước khi tôi kịp thực hiện nó.” Hầu hết mọi người đều có một câu chuyện nhiều tiếc nuối tương tự. Cái chết như một lời nhắc nhở về giá trị của thời gian.

Người La Mã có một cụm từ, memento mori, tạm dịch là “nhớ về cái chết.” Truyền thuyết kể lại rằng, khi các vị tướng chiến thắng trở về sau trận chiến và diễu hành trên đường phố, có một người hầu thì thầm câu này vào tai họ nhiều lần để giữ cho họ khiêm tốn và tập trung.

Sự thật là mọi sinh vật đều phải chết. Thay vì sợ cái chết như một kẻ thù ma quái ẩn mình trong bóng tối, chờ lấy đi mọi thứ của chúng ta, hãy chấp nhận thực tế về sự vô thường. Từ đó, khiến cho quãng thời gian còn lại của bản thân trở nên thực sự có giá trị.

Hãy nghĩ về món ăn yêu thích của bạn. Giả sử, bạn là một Fan cuồng của Pizza. Một ngày đẹp trời, bạn được thông báo rằng mình chỉ được thưởng thức Pizza thêm 87 lần nữa trong đời. Điều này có khiến bạn ghét, né tránh hay sợ ăn pizza không? Không, việc nhận thức được rằng, số lần ăn Pizza có giới hạn sẽ tăng khả năng trải nghiệm của bạn, giúp bạn tập trung cảm nhận vị ngon của từng miếng bánh – Một cảm giác mà trước đây bạn chưa từng có.

Việc liên tục nhắc nhở bản thân rằng: bạn bè, đồng nghiệp, thú cưng, người yêu, anh chị em, cha mẹ của bạn sẽ qua đời vào một ngày nào đó, có thể cải thiện mối quan hệ giữa bạn với những người xung quanh. Nó khiến bạn đồng cảm, tha thứ, kiên nhẫn, tốt bụng và biết ơn hơn. Hơn hết, nó có thể cải thiện chất lượng thời gian bằng cách giúp bạn sống ở ngay khoảnh khắc hiện tại.

Marcus Aurelius, hoàng đế của Rome và nhà triết học Stoic, đã từng nói: “Bạn có thể rời bỏ cuộc sống ngay bây giờ. Hãy cân nhắc những gì bạn làm, nói và suy nghĩ.”

Đây cũng là thực tế mà chúng ta đang sống. Bạn không thể kiểm soát được những gì xẩy đến với mình. Do đó, bạn cần lựa chọn những thứ thực sự có ý nghĩa với bản thân.

Trong quá trình Di cư trong Bullet Journal, chúng ta cần phải trả lời được câu hỏi “điều gì là quan trọng” và “đâu là vấn đề”, để giúp loại bỏ những điều gây phiền nhiễu trong cuộc sống của mình.

Đôi khi chúng là những câu hỏi khó trả lời. Thêm thấu kính vô thường “Thời gian” này vào Suy ngẫm giúp bạn dễ dàng nhìn ra những thứ đang bị đe dọa. Chúng ta nhớ về cái chết để tận dụng hiệu quả khoảng thời gian mà mình đang được sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *